Đối đầu một chọi một không có yếu tố may rủi từ người thứ ba như trong chế độ nhiều người.
Người đi cứu trở thành mục tiêu dễ trong lúc đó, nên tính thời điểm quan trọng hơn là lao tới ngay khi đồng đội ngã xuống.
Nhiều người chơi giỏi lên nhờ đấu liên tiếp với cùng một đối thủ, vì mỗi ván đều là cơ hội sửa lại lỗi vừa mắc.
Chia sẻ một bàn phím buộc hai người ngồi sát nhau, mỗi bên phụ trách một cụm phím riêng biệt để tránh bấm nhầm phím của nhau.
Càng cố gỡ càng mắc thêm lỗi cơ bản, nên dừng lại vài ván thường hiệu quả hơn là đấu tiếp trong trạng thái mất bình tĩnh.
Đổi liên tục giữa hai tầm buộc đối thủ phải đoán, đây là cơ chế đấu trí trung tâm của mọi game đối kháng.
Không còn đường lùi khiến mọi đòn né đều bị đoán trước, thoát góc thường tốn nhiều máu hơn là chịu vài đòn ở giữa sân.
Bấm trước tín hiệu bị tính là phạm quy ở phần lớn bản, nên đoán trước thời điểm là canh bạc chứ không phải kỹ năng.
Cờ vây có luật cấm lặp thế gọi là ko.
Loạt luân lưu quyết định khi hai hiệp vẫn hòa.
Né đòn rồi phản công là nhịp cơ bản của game đối kháng, dù mỗi tựa game quy định độ trễ khác nhau.